Thuở ấu thơ, chắc ai cũng nghĩ rằng tình cảm của cha mẹ là nhiều nhất. Nhưng không hẳn là vậy! Từ khi được cắp sách tới trường thì em mới nhận ra được rằng tình cảm của thầy cô dành cho em cũng như tình cảm của cha mẹ dành cho em vậy. Cô như người mẹ, thầy như người cha đã dìu dắt chúng em trên con đường học vấn.
Thời cắp sách tới trường của mỗi chúng ta là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng ta, uốn nắn chúng ta từng chút một trên con đường học tập. Từ ngày đầu tiên đến trường, thầy cô đã dạy cho chúng em biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Ngày tháng trôi qua, chúng em dần dần bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ hoặc một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi, nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.
Thầy cô - hai tiếng thiêng liêng mà chúng em gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người đã chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó mà chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui. Không chỉ riêng của chúng em mà còn của cả thầy cô nữa.
Cuộc đời của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ không thể phát triển, chắc chắn sẽ vô ích nếu như không có sự nuôi dưỡng, sự giáo dục. Chúng ta được hưởng công ơn sinh thành, sự nuôi dưỡng của cha mẹ để lớn lên từng ngày, được sự chia sẻ, giúp đỡ của bạn bè, người thân để sống tốt hơn, phát triển hơn. Thế nhưng, chúng ta còn được hưởng một thứ vô cùng to lớn, vô cùng quan trọng đó là tình yêu thương, sự giáo dục, dạy dỗ của những người thầy giáo, cô giáo trong những mái trường thân thương. Đối với chúng em, đó là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và quý giá. Nó theo chúng em ngay từ những ngày còn thơ ấu. Hình ảnh người thầy, cô giáo đã xuất hiện trong chúng em ngay từ những ngày em tập đọc, tập viết. Hình ảnh những người thầy đêm đêm thao thức dưới ngọn đèn chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị kiến thức cho tiết học hôm sau.
Thầy cô vất vả, cực nhọc vì học trò là thế, vậy mà lắm khi chúng em lại gây ra những điều sai trái khiến thầy cô lại phải lo lắng, bận lòng. Nhiều lúc chúng em không trật tự nghe giảng hay ngủ gật trong lớp không theo dõi bài giảng làm thầy cô phải suy nghĩ, nhắc nhở. Thế nhưng, tình cảm của thầy cô đối với chúng em cũng không vì thế mà phai nhạt mà ngày một đậm đà hơn.
Những tiếng gọi “cha, mẹ, thầy, cô” là những tiếng gọi thiêng liêng chứa đựng bao tình cảm thân thương và sâu sắc trong lòng em. Cha mẹ là người đã có công sinh thành thì thầy cô là người đã có công dạy dỗ em. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 em xin kính chúc quý thầy cô luôn mạnh khỏe và hạnh phúc để mang đến cho chúng em, những lứa học sinh tiếp bước vào đời, ngày càng nhiều bài học hay và bổ ích trở thành con người có ích cho xã hội, có tài góp sức xây dựng đất nước.
Em luôn ý thức được niềm hi vọng của thầy cô đặt ở em lớn đến nhường nào. Chính vì thế em xin hứa sẽ luôn cố gắng trau dồi đạo đức, học tập chăm chỉ để xứng đáng với những công lao to lớn và niềm tin mà thầy cô dành cho em.